Sầu Vương Ý Nhạc (Tân Cổ) – Minh Cảnh – https://bem2.vn

Lời ca tức tưởi giữa cung sầu
Quê nghèo áo nhuộm màu sương gió
Một kiếp phong trần, mấy biển dâu.

Xe dừng lại bên kia cầu Bến Lức
Nhạc ai làm ray rức cõi lòng ta
Họ không là những nhạc sĩ tài hoa
Nhưng đời gian khổ là bài ca đầy nước mắt.

Mỗi khi có dịp xuống Hậu Giang
Và đi ngang cầu Bến Lức
Tôi còn nhớ mãi những lời ca não nuột
Của em bé thơ ngây hát dạo ở ven đường.

Nắm chiếc gậy tre
Em dắt theo một ông lão tật nguyền
Em cất lên tiếng ca buồn rười rượi.

“Mưa rừng ơi! Mưa rừng
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì Tình Đời
Mưa sầu vì lòng người
Duyên kiếp không lâu”

Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm não
Không ai bảo ai nhưng cả xe đều yên lặng
Và nghe đâu đây như có tiếng thở dài
Gió lạnh từ xa như hòa theo tiếng nhạc u hoài
Ông lão sửa dây đàn
Em bé cũng trở sang cung điệu khác

“Ai đang đi trên đường đê
ai có nghe vang câu hò đê mê
Vô đây em dù trời khuya anh vẫn đưa em về”

Giữa trưa buồn nghe não nuột lòng ơi
Mưa lành lạnh buồn bay theo ngọn gió
Gió trở chiều thổi nhẹ hạt mưa sa
Buồn làm sao những tiếng nhạc lời ca
Tình nhân loại chan hòa tình đất nước.

Xem thêm  Một số cách chụp ảnh màn hình trên Windows 8

Những đường tơ như chùng theo
Mấy ngón tay gầy guộc
Đang run run bấm nhẹ mấy cung đàn
Chiếc đàn long phím tang thương như một kiếp cơ hàn
Đôi hố mắt sâu thăm thẳm
Như chứa đựng nỗi niềm dĩ vãng xa xăm
Xe đến rồi đi kẻ đến Hậu Giang người về Đô Thị
Ai không nghe cõi lòng bâng khuâng
Với lời ca ngây thơ, vụng dại vang vang
Trong tiếng nhạc thâm trầm.

Cầm chiếc lon rĩ sét đưa lên
Vài bàn tay bỏ vào đôi tờ giấy bạc
Ông lão run run để lộ nét vui mừng.

Em bé cũng hân hoan cất tiếng ca rằng
“Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tàn
Vui ca xang rồi đi chiến chinh ngoài ngàn
Người đi ngoài vạn lý quan san
Người mong chờ trong bóng cô đơn…”

Hỡi buồn làm sao như người đi kẻ ở
Buồn làm sao như rạn vỡ tâm hồn.

Bảng trắng đã lên rồi
Đoàn xe từ từ chuyển bánh
Tôi nhìn lần cuối cùng
Hình ảnh cha con người hát dạo
Bỗng nghe trong lòng dâng lên
Tràn ngập một niềm thương
Người ly hương ta cũng ly hương
Họ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ!
Đời của ai rày đây mai đó
Thì đời của ta cũng sương gió lâu rồi.

Mưa rừng ơi, mưa rừng
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì tình đời
Mưa sầu vì lòng người
Duyên kiếp không lâu.

Xem thêm  25 Quán Cafe Đẹp Ở Sài Gòn View Chụp Ảnh “SỐNG ẢO” Cực Chất

Em ở nơi nào, em ở đâu?Lời ca tức tưởi giữa cung sầuQuê nghèo áo nhuộm màu sương gióMột kiếp phong trần, mấy biển dâu.Xe dừng lại bên kia cầu Bến LứcNhạc ai làm ray rức cõi lòng taHọ không là những nhạc sĩ tài hoaNhưng đời gian khổ là bài ca đầy nước mắt.Mỗi khi có dịp xuống Hậu GiangVà đi ngang cầu Bến LứcTôi còn nhớ mãi những lời ca não nuộtCủa em bé thơ ngây hát dạo ở ven đường.Nắm chiếc gậy treEm dắt theo một ông lão tật nguyềnEm cất lên tiếng ca buồn rười rượi.”Mưa rừng ơi! Mưa rừngHạt mưa nhớ ai mưa triền miênPhải chăng mưa buồn vì Tình ĐờiMưa sầu vì lòng ngườiDuyên kiếp không lâu”Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm nãoKhông ai bảo ai nhưng cả xe đều yên lặngVà nghe đâu đây như có tiếng thở dàiGió lạnh từ xa như hòa theo tiếng nhạc u hoàiÔng lão sửa dây đànEm bé cũng trở sang cung điệu khác“Ai đang đi trên đường đêai có nghe vang câu hò đê mêVô đây em dù trời khuya anh vẫn đưa em về”Giữa trưa buồn nghe não nuột lòng ơiMưa lành lạnh buồn bay theo ngọn gióGió trở chiều thổi nhẹ hạt mưa saBuồn làm sao những tiếng nhạc lời caTình nhân loại chan hòa tình đất nước.Những đường tơ như chùng theoMấy ngón tay gầy guộcĐang run run bấm nhẹ mấy cung đànChiếc đàn long phím tang thương như một kiếp cơ hànĐôi hố mắt sâu thăm thẳmNhư chứa đựng nỗi niềm dĩ vãng xa xămXe đến rồi đi kẻ đến Hậu Giang người về Đô ThịAi không nghe cõi lòng bâng khuângVới lời ca ngây thơ, vụng dại vang vangTrong tiếng nhạc thâm trầm.Cầm chiếc lon rĩ sét đưa lênVài bàn tay bỏ vào đôi tờ giấy bạcÔng lão run run để lộ nét vui mừng.Em bé cũng hân hoan cất tiếng ca rằng“Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tànVui ca xang rồi đi chiến chinh ngoài ngànNgười đi ngoài vạn lý quan sanNgười mong chờ trong bóng cô đơn…”Hỡi buồn làm sao như người đi kẻ ởBuồn làm sao như rạn vỡ tâm hồn.Bảng trắng đã lên rồiĐoàn xe từ từ chuyển bánhTôi nhìn lần cuối cùngHình ảnh cha con người hát dạoBỗng nghe trong lòng dâng lênTràn ngập một niềm thươngNgười ly hương ta cũng ly hươngHọ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ!Đời của ai rày đây mai đóThì đời của ta cũng sương gió lâu rồi.Mưa rừng ơi, mưa rừngHạt mưa nhớ ai mưa triền miênPhải chăng mưa buồn vì tình đờiMưa sầu vì lòng ngườiDuyên kiếp không lâu.

Xem thêm  Từ ngữ địa phương và biệt ngữ xã hội là gì?

Xem thêm: Đại từ – Wikipedia tiếng Việt

Source: https://bem2.vn
Category: TỔNG HỢP

Rate this post

Bài viết liên quan

Để lại ý kiến của bạn:

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *